Có nhiều tranh cãi rằng đâu là chiếc điện thoại camera đầu tiên: S-SH04 của Sharp và J-Phone ra đời tháng 11/2000, hay SCH-V200 của Samsung trình làng vài tháng trước đó. Danh hiệu này sau đó thuộc về Nhật vì camera trong điện thoại Samsung mới chỉ được tích hợp một nửa, tức tuy nằm chung một case và sử dụng chung pin, nó hoạt động độc lập với điện thoại và người dùng tải tải ảnh về máy tính qua cáp nối.
Khác với những công nghệ khác phải tốn nhiều thời gian để phổ biến, camera điện thoại nhanh chóng được đón nhận. Mới chỉ đến năm 2003, số điện thoại camera được bán ra trên toàn cầu đã vượt doanh số của máy ảnh kỹ thuật số. Năm 2005, Nokia trở thành thương hiệu camera kỹ thuật số ăn khách nhất thế giới. Một năm sau, nửa số điện thoại di động trên toàn thế giới đã tích hợp camera. Năm 2008, Nokia bán được nhiều điện thoại camera hơn cả máy ảnh sử dụng film của Kodak và trở thành nhà sản xuất máy ảnh lớn nhất xét trên mọi thể loại. Rất nhiều mẫu điện thoại hiện này còn sở hữu 2 camera 1 ở mặt trước của máy và 1 ở mặt sau với độ phân giải của camera đạt tới full HD. Đặc biệt với chiếc nokia lumia 1020 có camera 41 megapixel, chống rung quang hoc, hệ thống ống kính 6 thấu kính, đèn flash xenon thì camera trên điện thoại di động đã đi đến một chuẩn mực mới không thua kém gì một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp.
Người sử dụng đã thường xuyên chụp ảnh bằng thiết bị di động của họ nhằm lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc sống. Tuy nhiên, xu hướng chụp ảnh nghệ thuật bằng điện thoại (đã xuất hiện vài năm nhưng chưa trở thành trào lưu) chỉ thực sự bùng nổ từ năm 2009 nhờ vào hiện tượng iPhoneography. Giờ đây chụp ảnh bằng điện thoại được coi là một loại hình nghệ thuật chính thống. Chúng ta có thể gi lại bất cứ một khoảnh khắc đáng nhớ nào ở mọi lúc mọi nơi chỉ với một chiếc điện thoại có camera. Và cũng có thể ngay lập tức chia sẻ hình ảnh của mình lên các trang mạng xã hội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét